giận đến điên người, túm cổ con trai ...

Bốp ... Bốp ... Mấy tát tay nảy lửa vào mặt Hiếu, anh ôm mặt ngơ ngác và lùi lại:

– Ba ...

– Thằng khốn kiếp! Mày vừa làm cái chuyện gì vậy hả?

Mấy cái tát cho Hiếu tỉnh cơn mê, anh bàng hoàng đứng sững người. Tôi vừa làm điều gì?

Hiếu sụp xuống khóc òa lên:

– Ba ơi! Ba giết con đi!

Ông Hiển nghiến răng:

– Nếu giết được mày, tao cũng làm rồi. Khốn kiếp!

Buông Hiếu ra, ông chạy ra ngoài con hẻm vắng tanh. Ông chạy bổ nhào đi:

– Chuột Lắt ơi! Con đâu rồi?

Cát Tường rúc vào một góc tối, cô khóc như chưa từng được khóc. Tại sao Hiếu lại cư xử với cô như vậy? Chưa bao giờ cô thấy ghê tởm như vậy? Cát Tường nghe tiếng cậu Hiển gọi mình. Chiếc áo cô mặc phong phanh không đủ ấm, người Cát Tường lạnh run. Tuy nhiên, cô không nghĩ mình sẽ quay về nhà.

Cô sẽ rời xa căn nhà đó không một chút luyến lưu.

Không biết đã mấy giờ. Con đường đêm vắng tanh. Cô rùng mình sợ hãi, nhưng rồi chân vẫn cứ bước.

Một quán ăn khuya còn mở cửa, Cát Tường tạt vào. Cô gọi tô cháo và sực nhớ túi không có tiền. Mà nào cô có ăn nổi đâu, cô muốn ngồi trong quán, để tìm hơi ấm cho chính mình.

Nhờ điện thoại của quán cháo, cô bấm số gọi Lập Quân:

– Anh đi rước em được không? Em đang ở quán cháo, trong túi em không có tiền. Em cũng không thể ra ngoài ...

Cát Tường bậc khóc. Lập Quân lo lắng:

– Em bình tĩnh, anh sẽ đến ngay, nhất định ở đó đợi anh!

Gọi điện thoại cho Lập Quân rồi, Cát Tường nghe lòng bình tĩnh lại một chút. Chuyện ngày hôm nay đối với cô như một cú sốc. Chắc chắn cô không bao giờ còn dám về căn nhà đó nữa. Chưa bao giờ cô thấy sợ Hiếu đến như thế - một người Cát Tường từng thấy thân thiết và gần gũi với mình nhất suốt từ thời thơ ấu cho đến bây giờ.

Có tiếng xe đỗ lại. Lập Quân hấp tấp đi vào. Đường khuya vắng, cho nên anh chạy xe khá nhanh.

– Cát Tường! Chuyện gì vậy?

– Anh trả tiền giùm em tô cháo và tiền điện thoại đi, đừng hỏi gì cả!

Lập Quân trả tiền cho quán, xong anh đưa cô ra xe. Lúc này Cát Tường mới gục đầu vào vai Lập Quân mà khóc. Anh vuốt tóc cô:

– Có chuyện gì bình tĩnh nói cho anh nghe đi.

Thật lâu cho qua cảm xúc, Cát Tường mới ngẩng lên:

– Sáng ngày mai anh đến nhà và chở hết quần áo đồ đạc của em về giùm em, có được không anh?

Lập Quân gật nhẹ:

– Được. Vậy anh đưa em về nhà.

Buông Lập Quân ra, Cát Tường ngồi ngay lại. Cô không có can đảm nói cho Lập Quân biết những gì đã xảy ra, nhưng chắc chắn cô sẽ không bao giờ quên những gì đã xảy ra đêm nay.

Về đến nhà, Lập Quân đưa Cát Tường vào phòng, anh lấy mền gối cho cô:

– Anh pha cho em một cốc sữa. Uống vào, em sẽ thấy bình tĩnh và dễ ngủ hơn nhé.

Uống xong ly sữa, Cát Tường đóng cửa lại, mắt cô mở to trong đêm đen. Cô không thể quên được, cứ nhắm mắt lại là cô thấy Hiếu và gương mặt nồng mùi rượu của anh. Kỷ niệm thời thơ ấu ngày nào anh che chở cho cô vẫn không xóa đi được hình ảnh ghê tởm của đêm nay.

Một bóng người ngoài cửa. Hiếu đứng bật dậy, nhưng chỉ có Lập Quân.

Hiếu xông lại ngay ngưỡng cửa:

– Cát Tường, cô ấy đâu rồi?

– Cô ấy đang ở bên nhà ba tôi. Tôi đến để mang quần áo và vật dụng đi.

– Tại sao Cát Tường không về nhà? Anh hãy nói với Cát Tường, tôi sẵn sàng quỳ dưới chân cô ấy, tôi đã sai, sai rồi ...

Ông Hiển nghiêm khắc:

– Con có thôi ngay cái thái độ càn dở của con đi không! Con còn có can đảm để gặp mặt nó à? Lập Quân! Cháu lên gác và mang hết những gì của Cát Tường đi đi!

Hiếu tuyệt vọng sụp xuống. Suốt đêm qua anh không hề chợp mắt, mỗi một tiếng động cũng khiến anh nghĩ Cát Tường trở về. Cho đến bây giờ, khi Lập Quân đến, anh hiểu rằng mãi mãi Cát Tường sẽ không về đây nữa. Chính anh đã đẩy cô đi xa khỏi vòng tay của mình, cũng không bao giờ Cát Tường tha thứ cho anh.

Ông Hiển ngồi như hóa đá cho đến lúc Lập Quân đi xuống. Ông chỉ nói mỗi một câu:

– Cháu hãy nói Cát Tường đừng bao giờ về nhà này nữa.

Hiếu hét lên:

– Tại sao ba lại nỡ bảo Cát Tường đừng bao giờ về đây nữa? Con phải có trách nhiệm với Cát Tường.

Lập Quân nhìn cả hai, anh không hiểu chuyện gì đã xảy ra. Cát Tường hoảng loạn, chỉ có nước mắt và nước mắt. Hiếu như hóa cuồng, còn cậu Hiển lặng lẽ.

Mang tất cả đồ đạc của Cát Tường chất lên xe, Lập Quân cứ suy nghĩ mãi.

Căn phòng của Cát Tường đóng kín cửa bưng. Quân gõ cửa:

– Cát Tường! Anh mang đồ đạc của em về rồi nè.

Không có tiếng trả lời, Quân đẩy cánh cửa nhìn vào. Tối quá, anh đưa tay lên công tắc mở đèn.

Tách ... Căn phòng sáng lóa lên. Cát Tường ôm mặt, ngồi thu mình trong một góc.

Tiếng cô run rẩy:

– Tắt đèn đi! Tắt đèn!

Lập Quân không tắt đèn, anh đi lại và kéo hai tay Cát Tường ra khỏi gương mặt cô, nghiêm giọng:

– Hãy nói cho anh biết, chuyện gì đã xảy ra đêm qua khiến em hoảng loạn, và Hiếu, anh ta sống mà như đã chết vậy?

Cát Tường nấc lên:

– Anh đừng hỏi! Làm ơn tắt đèn và đi ra đi, em xin anh!

– Nếu như vậy, anh càng phải biết chuyện gì đã xảy ra cho em. Em không chịu nói, anh sẽ đi nói với ba, để ba nói chuyện với cậu Hiển.

– Đừng, anh Quân!

Cát Tường gục xuống mà khóc. Chuyện xấu hổ làm sao cô nói ra cho được đây.

Lập Quân dịu dàng ôm cô vào lòng:

– Anh muốn biết để chia sẻ với em thôi. Nhưng nếu em không nói cũng được.

– Em xin lỗi anh, nhưng em xấu hổ quá. Tại sao anh Hiếu lại có thể cư xử với em như vậy? Rượu có thể làm người ta mất hết lý trí, hay vì anh ấy thấy cần làm như vậy để em phải là của anh ấy?

Lập Quân bàng hoàng. Anh lờ mờ hiểu ra được chuyện. Anh chụp hai vai cô bóp mạnh:

– Em nói đi, Hiếu đã làm gì em?

– Em không nói được, đừng bắt em nói.

Cát Tường khóc òa lên. Bao nhiêu đó thôi đủ cho Lập Quân hiểu chuyện gì đã xảy ra. Anh bật dậy:

– Anh đi bắt anh ta quỳ dưới chân em xin lỗi em.

Cát Tường vội chồm tới ôm chân Lập Quân:

– Em không muốn thấy mặt anh ta nữa. Anh đừng làm gì cả, em van xin anh.

Mắt Quân cay cay, mũi anh nồng nồng. Ôi! Một Cát Tường anh trân trọng như chiếc ly pha lê đã bị tên phàm phu tục tử làm cho hoen ố mất đi rồi. Anh quỳ sụp xuống và ôm cô vào lòng:

– Hãy quên tất cả đi, em ạ. Ngày mai, chúng ta đi Hà Nội quảng cáo cho phim, mong rằng chuyến đi sẽ giúp em quên.

Cát Tường nghe lòng mình ấm lại, những tủi hờn tạm lắng xuống.


Chuong 21
1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38


U-ON
Đhquynhon/ facebook/ Trang Chủ

♫ Tìm nhac mp3 ♫



Polly po-cket